Lam Nguyên | 蓝原

☆*✲゚*。 Thảo nguyên bao la dưới bầu trời xanh 。*゚✲*☆

[MS04] TÌNH YÊU TRONG MẮT MỘT THẰNG DÂN LUẬT – RYO

11128822_526503310820971_1868320792_n

Là một thằng đàn ông đầu đội trời chân đạp đất cũng khó có thể nói ra những buồn phiền trong lòng. Câu nói ấy, nói ra thì ngượng ngùng bối rối, giữ trong lòng thì tủi nhục trăm bề. Thôi dù sao cũng chỉ là một áng văn có trồi lên thì cũng bị bà con đạp cho trôi xuống, cũng chẳng cần ngại làm cái gì, vì chẳng biết còn cái gì để mất không. Uh thì, tôi là quang côn. Cái câu này nghe có vẻ thuật học người hiểu người không, thôi cứ huỵch toẹt ra một câu là tôi 22 mùa lá rụng qua mà một sợi tình vắt vai còn không có chứ chưa nói đến mảnh tình. Bạn hỏi tình yêu đầu á, đàn ông đàn ang ai lại cứ để câu yêu thương nơi cửa miệng bao giờ. Có yêu đơn phương người ta hay không ? Xin trả lời là không có. Bạn không tin á? Tôi cứ nói là tôi chưa đơn phương ai bao đấy, ứ thích nói đấy…

Thôi đừng giận, tôi kể cho bạn nghe về lần rung động đầu tiên của tôi nhé, là rung động, rung động, ứ phải yêu đơn phương, ok?

Năm ấy tôi 16 tuổi. Ngôi nhà của tôi, nhìn ra mặt hồ và bầu trời một màu xanh thăm thẳm, những dây leo hoa giấy tím hoa cà phủ rực tường nhà, như muốn chạm vào mảnh trời xanh ấy. Mùa hè năm ấy,hoa súng nở rực ven hồ. Lá súng xanh ngắt, tròn tròn, trải rộng ra như muốn bao kín mặt nước. Cá nhẹ nhàng quẫy động, bọt nước phồng lên rồi tan vỡ, chẳng để lại dấu tích gì. Tôi vẫn nhớ, ngày ấy, anh ngồi xếp bằng trên mặt cỏ, quay lưng về phía tôi, hơi cúi người chìm vào những nét vẽ khô khan nhưng kì diệu. Ống vẽ dựa mình bên gốc liễu già, để những cơn gió lướt qua, nghiêng ngả, liêu xiêu, nhưng chẳng chịu rơi xuống mặt cỏ thơm mềm. Những chiếc bút chì, hoặc dài, hoặc ngắn,  hoặc to, hoặc nhỏ rủ nhau cùng lăn lăn trên mặt cỏ, giấu diếm chủ nhân mà nháy mặt với bướm ong. Ánh nắng khẽ khàng dừng lại trên vai anh, tạo thành một vầng sáng da cam nhạt nhạt mà ấm áp. Tia nắng xiên xiên, tạo thành một cái bóng trải dài trên mặt đất. Gió lướt qua những sợi tóc đen nhánh, thời gian như dừng lại,mềm mại dị thường. Bờ vai anh gầy, nghiêng nghiêng nhưng vững trãi. Những ngón tay thon dài cầm chiếc bút chì nhỏ,đưa trên nền giấy những âm thanh sàn sạt nhẹ nhẹ, kéo dài như bất tận. Chẳng biết lúc mệt mỏi, khi bờ vai buông lơi bên bức phác họa đầy những đường nét đen mảnh mà dứt khóat, không  biết liệu anh có óan hận liễu buồn,hay hát vu vơ đây đó vài câu.
..

….
Đến bây giờ, tôi cũng chưa từng nhìn thấy mặt người ấy, gặp chỉ một lần, rung động gần 6 năm. Hỏi có hối tiếc không. Hối tiếc cái gì chứ, một cô bạn sến súa đã từng nói, phải nhìn nhau năm trăm lần trong kiếp trước, mới được một thoáng liếc qua nhau trong kiếp này. Chắc kiếp trước tôi đã ngoái nhìn anh đến ngoẹo cổ, mới đổi được nhìn thấy bóng lưng anh trong vài phút giây mùa hè năm ấy. Đánh đổi như thế, còn gì để hối tiếc. giờ già rồi, ngồi nghĩ lại, phì cười. Thì ra, người đến người đi, đều là lướt ngang qua nhau mà thôi.

Thôi dừng ở đây nhé, chuyện cũ qua lâu rồi, gốc liễu nơi anh ngồi, hai năm sau có người con gái treo cổ ở đó, giờ buổi tối nào ai dám ra công viên thể dục nữa đâu, bãi cỏ nơi anh ngồi, giờ có lẽ tôi cũng chẳng dám ngồi vào đó, cỏ mọc ngang thắt lưng rồi.

Nhiều lúc muốn lãng mạn một tí cho đời đỡ nhạt màu, nhưng tội cái.. Con người dân luật mà, lí trí đến phát sợ, đã thế thần kinh còn thô tính tình khô khan nhìn đời như nhìn vi khuẩn uốn ván. Cũng muốn có người , lúc vui thì cùng cười. lúc buồn thì an ủi. Khi già, sẽ cùng nhau đi dạo công viên dưới nắng hoàng hôn. chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão. nhưng mà đời thì quá phũ. Cái gì không  mua được bằng tiền. thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền. Mà đã mua được bằng tiền, thì luôn đi kèm với hạn sử dụng. Tình cảm rồi cũng sẽ tan biến, vợ chồng chỉ cần ký tên vào một tờ giấy là có thể xa nhau, người ta cũng không ai chết đi vì mất đi một ai đó bao giờ. Khi tuổi trẻ yêu thương như sóng tràn bờ nhưng có cách nào chắc chắn được rằng yêu thương đó còn mãi, theo thời gian dù sẽ mất đi những nồng nhiệt say mê nhưng vẫn còn đó sự lặng lẽ êm đềm của một dòng chảy không bao giờ cạn…?
Vậy nếu biết rằng có 1 ngày tất cả yêu thương đang có sẽ tan biến hết, thì tôi lấy đâu ra cam đảm để yêu một ai đây?

Haizzz, đấy, cứ nghĩ thế có khổ không ?

Thôi nói thế này cho dễ hình dung, thái độ của tôi với tình yêu, như là nhìn mấy bạn gái hô hào giảm cân ấy, kết cục đã có từ trước cả khi bắt đầu, chẳng mang lại kết quả chi, có khi lại phản tác dụng ấy chứ. Tình cảm trên đời, so với đầu tư chứng khoán còn mạo hiểm hơn, chẳng bao giờ xác định được đầu tư và lợi nhuận được. sự thật chứng minh, bất cứ việc gì, chỉ cần đầu tư nhiều tình cảm vào, thì sẽ trở thành một mới rối ren hỗn độn khó gỡ. mà tôn chỉ của luật kinh tế ấy, là phải dùng một nguồn vốn có hạn đổi lấy thứ có giá trị lớn nhất. mâu thuẫn xảy ra, theo quan hệ biện chứng, ắt phải có một bên thắng sinh ra cái mới tốt đẹp hơn, nhưng xem ra kết quả của mâu thuẫn này vẫn chỉ là tấm thân trong sạch của một thằng 22 sắp chẳng còn gì để mất.

Thôi, định viết tản văn, giờ soi ra soi lại sắp thành văn kêu gọi toàn quốc FA mất. Nhìn mấy thằng bạn yêu đơn phương vật vã, định khinh khỉnh nó, rằng yêu đơn phương như ôm một cây xương rồng, càng ôm chặt thì càng đau. Nhưng lại nghĩ, có khi, yêu đơn phương như tự tè vào chân mình, người ta thấy ngươi rồ, ngươi lại cảm thấy ấm áp thì sao…

Advertisements

About Lam Nguyên

☆*✲゚*。 Thảo nguyên bao la dưới bầu trời xanh 。*゚✲*☆

2 comments on “[MS04] TÌNH YÊU TRONG MẮT MỘT THẰNG DÂN LUẬT – RYO

  1. Aly
    April 25, 2015

    Hình thức:
    Tôi sẽ liệt kê một vài chỗ cần lưu ý như sau:
    – Ok?
    Chỗ này, bạn nghĩ gì khi trong một câu chuyện được viết dạng văn xuôi, cần sự mạch lạc thì lại xuất hiện một kiểu văn nói không thuần Việt thế này xuất hiện?
    – 16 tuổi; 6 năm; 22 mùa lá rụng
    Thường thì trong văn bản, sẽ không sử dụng số để diễn tả số lượng, trừ trường hợp đó là những con số có đơn vị tính đi kèm (2cm, 3l (lít), 20kg…)
    – Lỗi chính tả (đọc sẽ thấy, tôi không làm công tác beta cho bạn nên sẽ không dẫn rõ ra ở đây.)
    – Không viết hoa đầu câu.
    – Dùng dấu câu không phù hợp. (“Con người dân luật mà, lí trí đến phát sợ, đã thế thần kinh còn thô tính tình khô khan nhìn đời như nhìn vi khuẩn uốn ván.”)
    Nội dung:
    Thông điệp: thoạt nhìn thì truyện có nhiều thông điệp về tình yêu, về lý trí con người…nhưng xét kỹ lại, những điều ấy đều mang tính triết gia. Và “triết gia” như thế này không hẳn là điều đáng được quan tâm , chú trọng và cũng không đáng tin. Vì sao tôi lại nói vậy? Vì đây là những lời nói của một người hai mươi hai tuổi không có được một sợi tình vắt vai…
    Sáng tạo: lối viết của bạn khác hẳn đa số những tác giả khác khi tham gia cuộc thi. Nhưng điều này không nói lên rằng bạn đã rất sáng tạo trong truyện. Xin lỗi nếu tôi làm bạn thất vọng, truyện này với tôi nó không có sự đầu tư. Từ ý tưởng cho đến những thứ cao hơn mà cuộc thi đòi hỏi – tính sáng tạo.
    Tình tiết: thật lòng mà nói thì về truyện này, tôi chẳng có một tình tiết nào để phải nhận xét cả.
    Nhân vật: nếu đã dùng ngôi thứ nhất để kể chuyện, thì đó phải là cây chuyện của nhân vật, trong bối của mà nhân vật đang hiện diện cũng như tâm tình của nhân vật phải thoát khỏi tác giả. (Nghĩa là tác giả không được để tâm tư tình cảm của mình chiếm hết phần của nhân vật. Bạn có thể đưa tình cảm, suy nghĩ của mình vào truyện, nhưng không phải bằng cách thẳng thừng có phần “suồng sã” như thế này được).
    Văn phong:
    Về cách viết thì một phần tôi đã đề cập ở hình thức của truyện. Tôi hiểu rằng một khi đã có cảm hứng thì ai cũng sẽ cố gắng viết thật nhanh những gì xuất hiện trong đầu mình ra, nhưng như vậy không có nghĩa là bạn có thể viết một cách luông tuồng không dấu câu, không ngừng nghỉ. Điều đó sẽ để lại ấn tượng không đẹp trong người đọc về truyện của bạn và có thể đó là lý do làm người đọc chỉ muốn ngừng lại.
    Về giọng văn thì với tôi, giọng văn của bạn không có tính văn chương. Bạn muốn biết thế nào thì mới được gọi là văn chương? Vậy tôi nghĩ bạn nên đọc lại truyện trước của bạn trong cuộc thi này và tự mình tìm ra câu trả lời ở đó. Với tôi, văn chương là thứ làm cho cảm xúc của người ta được thay đổi và được tác giả dẫn dắt đến những điều mới mẻ hoặc một “chân trời” lạ. Chứ không phải đọc về cái ý kiến của tác giả (thông qua nhân vật).

    Like

  2. Lam Nguyên
    April 27, 2015

    Tôi nhận xét bài thi của bạn như sau:
    – Hình thức: Còn lỗi chính tả, sử dụng số nhiều…những điểm này bạn nên cố gắng tìm hiểu thêm để sửa lỗi.
    – Nội dung: Một câu chuyện theo lối kể chuyện, đi từng tình huống này qua tình huống khác chưa nổi bật được nhiều tính cách nhân vật cũng như thu hút người đọc. Tính sáng tạo cũng chưa thấy rõ ở câu chuyện của bạn.
    – Văn phong: Bạn có giọng văn rất thích hợp với những kiểu viết tự sự, tản văn. Từ ngữ bạn dùng có một số từ có vẻ là tiếng lóng hoặc địa phương, tôi chưa từng biết qua. Nhưng bù lại bạn lại có một lối viết khá mạnh mẽ và bất cần.
    Cám ơn bạn đã tham gia cuộc thi này.

    Like

(*´∪`)♪тнайк чоц♪(´∪`*) Ƭ ɧ ձ ƞ Ƙ ʂ ❤❤ ★ ✿ ✿.。.:*・ヾ(Ő‿Ő✿) ✲゚。.(✿╹◡╹)ノ☆.。₀:*゚✲゚ /(=✪ x ✪=)\ O(≧▽≦)O (〜 ̄▽ ̄)〜 (─‿─メ) ♫ ♪ (╯°□°)╯︵ ┻━┻ (>ε<) ✧♡✧ ℒℴѵℯ ✧♡✧

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

*✲。Happy day 。✲*

April 2015
M T W T F S S
« Mar   May »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930  

♪ ♪~ (○^.^)_旦~~♪~♫ Có thể xem thêm

%d bloggers like this: